Không thể phai mờ

(Thân tặng anh Văn Trọng)

Ảnh internet  

Sáu Tám (1968) chiều Thu qua đèo Phu La Nhích

Gặp em khúc khích cười đôi mắt thẳm sâu

Tuổi xuân xanh hẹn mai sau cài trâm mái tóc

Góc rừng chiều xôn sao vạt nắng lẫn vào nhau!

 

Anh nghỉ lại cuối đèo và chiều sau qua dốc

Bất ngờ góc rừng nghi ngút khói trắng tang đau

Ngoảnh nhìn lại mắt xé cay và rung rung trống ngực

Đường hành quân vội bước gác u sầu!

Ôi hơn năm mươi năm vẫn không thể mờ nhân ảnh

Khúc khích cười… mắt thẳm… một niềm đau

Em tên gì quê quán đâu anh chưa tường tỏ

Anh đi tìm trong tâm tưởng đau đáu mãi trong nhau

 

Đường chiến trận xưa còn rộng dài sức trẻ

Đâu bước chân son, e lệ bưổỉ ban đầu

Tiễn con cháu về làm dâu lại nhớ người xưa cũ

Góc Trường Sơn nằm lại… dạ xôn xao!

 Ngày 27/11/2020

 HỒ BÁ THÂM