Lẽ ra…

Ảnh tư liệu

 

Lẽ ra…

Em đã về cùng đoàn quân chiến thắng

Bên bạn bè, đồng đội cùng gian khổ một thời

Về với mẹ, thỏa nổi nhớ đầy vơi

Về với mái trường, hàng me, góc phố

 

Lẽ ra…

Em đang tuổi Xuân như hoa tươi nở rộ

Áo trắng đến trường, mơ ước mênh mông

Nhưng em đã tình nguyện đi xung phong

Theo tiếng gọi của con tim đang rực cháy

 

Lẽ ra…

Em đã ở lại bên dòng kinh nước chảy

Mát lòng, mát cả cánh đồng hoang

Nhưng em đã giơ tay không chút tính toan

Ra biên giới tải đạn, cáng thương không nề gian khó

 

Lẽ ra…

Em không ở Kokisom[i] đêm đó

Mà ở nơi không tiếng súng, và đang ca hát vui đùa

Oảnh tù tì trét lọ nghẹ ăn thua

Hay thêu áo gối và… nhớ anh trong mộng

 

Lẽ ra…

Anh phải ở bên em để giựt dành sự sống

Bảo vệ chở che em trước bọn giặc thù

Nhưng em đã ra đi một tối mùa thu

Đau xót, tim anh như có ai cào xé

 

Nhưng rồi…

Biết nói gì đây khi anh về thăm mẹ

Nuốt nước mắt vào lòng mẹ ngó xa xăm

Rồi mẹ nói “dù em có đi xa ngàn dặm

Hay sẽ không về, vẫn tự hào lắm con ơi”

 

Thanh niên xung phong làm đẹp cho đời

Dù hy sinh xương máu không hề hối tiếc

Cho quê hương bình yên bất diệt

Thôi em hãy yên lòng ngủ giấc mơ ngoan

 

Rồi mẹ lại chìm trong cuộc sống lo toan

Khi ngơi nghỉ, mẹ cứ ước “LẼ RA…”, em đã về bên mẹ!

TRẦN VIỆT SƠN

 


[i] Xã Kokisom, huyện Soai Tiêp, tỉnh Svay Riêng, nơi 24 TXP hy sinh trong cuộc thảm sát của quân Pôn-Pốt ngày 22/7/1978