ẢNH INTERNET  

 Tôi mơ…những ngày xưa trở lại

Những ngày tôi mặc áo xung phong

Màu cỏ úa lẫn giữa đồng cỏ mênh mông

Luôn mong ước một ngày mai tươi sáng

 

 Ở nơi ấy, tôi đã có một tình yêu lãng mạn

Với nàng một cô gái tuổi tròn trăng

Dù 2 dãy nhà không có vách ngăn

Nhưng sao xa quá,1 khoảng sân đầy nắng gió

 

 Không biết nàng có hiểu tình đây với đó

Mà vẫn hững hờ… khi tay lỡ chạm tay

Lội suối, băng rừng, cuốc đất, chặt mây

Kề bên vậy, mà… tôi vẫn không dám ngỏ

 

 Thế rồi nàng hay nhờ tôi chuyện này chuyện nọ

Nào sửa dép râu, nêm cuốc, chẻ tre

Nhận lại chỉ là câu “tui cám ơn nghe”

Sao vô tình thế, hay là chưa hiểu!

 

 Thế thì liều, không ưng cũng chịu

Mình làm …bạn nhé, cô bé ởi ời ơi

“Sao không nói sớm”, nàng nói buông lơi

Tôi sững sờ…, nàng bật cười “thì ừ đấy”

 

 Cơ hội ngàn vàng tôi liền chụp lấy

Vá dùm anh cái áo rách hôm qua

Để sau này khoe với mẹ cha

Rằng người ấy chính là người vá áo” …

 

 “Anh, mau dậy đi, nói thật đi cấm xạo

Mơ về ai mà cười khúc khích vậy ta?”

À, mơ chuyện xưa, lúc đất cằn nở ngàn hoa

Là ngày đây với đó kết thành đôi lứa” …

 TRẦN VIỆT SƠN