Một miền ký ức xa xanh

Đăng lúc: 11-04-2022 6:25 Chiều - Đã xem: 72 lượt xem In bài viết

Một miến ký ức là đâu

Mà sao ta vẫn thẳm sâu chốn này…

 

Con đường rừng núi gió mây

Tuổi xuân má thắm hây hây nụ hồng

Bỗng đâu vàng vọt chiều đông

Trong cơn sốt rét rùng rùng chuyển rung…

Môi thâm mắt đã lên quầng

Tóc xanh rụng trọc… se lòng xót xa!

 

Cắt cơn ta lại xông pha

Phá bom trọng điểm xe qua trập trùng

Gặp nhau sau trận bom tung

Lại đưa tiễn bạn trắng rừng mây tang!

Xe lên nặng những chuyến hàng

Lại vui ríu rít mơ màng… ngày xuân!

Thương nhau chưa kịp một lần…

Đã xa mãi mãi… thất thần trông theo

Đường tình khúc khuỷa cheo leo

Sớm mai còn gặp… mà chiếu đã xa…!

 

Chiến trường thì cứ giục ta

Quên ăn quên ngủ xe ra xe vào

Chiến dịch nối tiếp ạt ào

Con đường huyền thoại sóng trào quân đi

Mùa xuân đại thắng… thần kỳ!…

Ta về với mẹ bến Ny[1] lụa đào…

 

Cuộc đời trang mới lao xao

Nhớ thương đồng đội… gặp nhau là cười!

Một thời xông trận… còn ai?

Đã từng nếm trải đêm ngày tử sinh

Thành miền ký ức huyền mình

Miền thiêng là cõi nhiệm linh bạn bè…

Thẳm sâu đêm vắng lắng nghe

Tiếng chuông cầu nguyện… vọng về ngân ngân….

Tỉnh mơ xa lại thấy gần

Trường Sơn rầm rập bước chân quân hành!

 

Một miền ký ức xa xanh!

 31/3/2022

 HỒ BÁ THÂM

 

 

 


[1] Hư cấu, tượng trưng bên ni bên nớ theo phương ngữ Nghệ Tĩnh.