Một Trung thu buồn

Đăng lúc: 27-09-2020 10:08 Sáng - Đã xem: 49 lượt xem In bài viết

 

Lồng đèn giấy trung thu – Ảnh internet  

 

Lại một trung thu nữa sắp qua

Em cô đơn thu mình trong ngõ vắng

Cuộc đời em chưa bao giờ phẳng lặng

Luôn dập dềnh vì bão tố phong ba.

 

Hai tuổi đầu em đã phải mất cha

Tìm hạnh phúc riêng mình, mẹ đi bước nữa

Nội nuôi em chịu đói no từng bữa

Em lớn lên trong tiếng nội ru hời.

 

Mỗi đêm về em thèm gọi mẹ ơi

Nội lại vỗ về cho em vào giấc ngủ

Một đêm trăng …

   …. nội đưa em xem đèn lồng xanh, đỏ

Bảo em rằng: Đó là Tết Trung Thu.

 

Đêm trở về trong câu hát lời ru

Hứa năm sau, nội mua đèn như thế

Nhưng bất chợt một chiều mưa đổ lệ

Nội ra đi … em lạc lõng giữa đời.

 

Tiếng khóc của em thấu tận đất trời

Nên tuôn mưa thay cho dòng nước mắt

Khóc cho em, cho những điều đã mất

Thế gian này ai bất hạnh hơn không?

 

Từ hôm nay trong trời đất mênh mông

Em biết đi đâu khi không còn thân thích

Lê bước ăn xin trong chiều mưa rả rích

Để đêm nay lại thấy trung thu buồn.

 

Em thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn

Nội hiện về với đèn lồng xanh đỏ

Xoa đầu em nội thì thầm bảo nhỏ

“Gắng lên con … phải đi tiếp cuộc đời”

 

Cha hiện về trong nỗi nhớ chơi vơi

Khuôn mặt cha hiện thời gian khắc khổ

Cha mỉm cười như vầng trăng mờ tỏ

“Con luôn là …. khát vọng đời cha”.

 

 Vũ Tuấn

Đỗ Xuyên- Thanh Ba – Phú Thọ