Mực tím

Năm ấy, tôi lên đường đi xung phong

Trời Sài Gòn bổng trong xanh đến lạ

Bên kia đường, có cô bé mắt ngây thơ quá

Tiễn tôi đi, mà nước mắt rưng rưng

Đưa vội lá thư, từ lâu em dấu như bưng

Ép hoa phượng, viết vài lời nhắn nhủ

Dòng mực tím từ bao giờ, đã cũ

Đừng quên em… dù đi bất cứ nơi đâu

 

Thời gian trôi, thấm thoát qua mau

Hết ngày rồi đêm, tôi băng rừng vượt suối

Đạp chông gai, gian nan đấy, vẫn vui

Thư em viết mực tím, tôi nhận đều mỗi tháng

Nào đợi, nào chờ, nào nhớ miên man

Tôi ấm lòng, không mong gì hơn thế

 

Cho đến khi có phép trở về

Tôi liều nắm tay em, và… dạo chơi trên phố

Tình thời trẻ dại, cứ bâng quơ, rồi nhí nhố

Chẳng biết nói gì, làm em giận, rồi em ganh

Ganh với lá, hoa, ganh cả miếng vá màu xanh

Cô nào vá áo?” Em buồn, … rồi khóc

 

Này nhé, tay vuốt nhẹ mái tóc

Bé ơi, thư em anh nhớ không sót một câu

Em là duy nhất…”, đọc muốn thuộc làu

Và thư luôn trong túi áo, bên tim anh đang nồng ấm

 

Mực tím ơi, gợi nhớ một thời xa lắm

Mình quen nhau thuở cắp sách đến trường

Giờ thì… là nhịp nối yêu thương

Anh xung phong, em cô sinh viên bé nhỏ!

TRẦN VIỆT SƠN