Nhớ thương

Ảnh internet  

Mẹ ngồi dãn lưng, sau những ngày qua Tết.

Đỏ thắm bờ môi, trầu xanh lá vườn nhà

Hương bưởi thơm lừng, chuyển vụ đơm hoa

Lối mòn nhỏ, lá vàng rơi nghiêng ngả!

 

Lăn lóc bên thềm, cau non rụng trái

Trỉu nặng nhớ nhung, mẹ yên lặng ngậm ngùi

Thương những đứa con đi xa, Tết không về được?

Các con đi: vì quê hương – Đất Nước

 

Mẹ chủm chỉm cười, trầu chín đỏ bờ môi

Mẹ ơi: Đã mấy chục năm rồi?

Tim con nhói đau; lòng thương nhớ mẹ!

Nắng đầu mùa: Gió xuân về nhè nhẹ.

 

Cành khế sau vườn tím nở chùm hoa

Gió giàn trầu xanh biếc lã lơi

Nắng hàng cau, nõn nà sây trái.

Đẹp lắm mẹ ơi, ngày ấy đã xa rồi!

 

Thương mẹ rưng rưng đau lòng con khóc!

Khóc thương yêu như đứa trẻ nhớ nhà.

Khóc cho chị em, đồng đội của con

Những chiến sĩ thanh niên xung phong.

Nắng gắt mùa Hè, giá lạnh mùa Đông

“… Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai…”[i]

 

Chị em đã đi xa, không bao giờ trở lại!

Ngủ với Trường Sơn muôn thủa gió đại ngàn

Mẹ và các em thanh niên xung phong ơi!

Đang ở đâu? Đây đó giữa đất trời?

 

Nghe trong gió thoảng, thơm mầu hoa rơi.

Trầu têm cánh phương mẹ cười.

Róc rách bên suối, em ngồi đan mây

Ngàn xanh, xanh biếc ngàn cây!

Để trăng nhớ suối cho mây nhớ nguồn…

 

Đường về lầy lội mưa trơn

Lòng con nhớ mẹ, nỗi buồn mênh mang!

Thương về ngày ấy xôn xang

Thắp hương hoa trái nguyện cầu mẹ ơi!

Trương Hữu Hạnh


[i] Trích trong bài thơ “Theo chân Bác” của Tố Hữu