Nợ ân tình

Đăng lúc: 05-02-2024 9:51 Sáng - Đã xem: 68 lượt xem In bài viết

Chì vì chất độc da cam

Tôi bị phơi nhiễm nó làm khổ tôi

Vợ sinh con chẳng được nuôi

Tôi năn nỉ vợ “xin người mụn con!”

 

Thương chồng em ngậm bồ hòn

Lấy đắng làm ngọt biết còn tính sao

Em thương em phận má đào

Anh ơi anh định thế nào hả anh?

 

Vợ yêu ơi, việc tốt lành

Người mà anh bảo như anh ấy mà

Là bạn học,của chúng ta

Hồi thanh niên bạn ấy là bạn thân

 

Được chồng an ủi ân cần

Vâng anh em ngại có phần hoang mang!

Từ hôm ấy cứ mơ màng

Chồng em thấp thỏm như đang đợi chờ

 

Trời thương hóa đẹp như mơ

Chúng tôi đã có con thơ bế bồng

Bếp nhà ấm ngọn lửa hồng

Có tiếng con trẻ trong lòng sướng vui

 

Nhà tôi đã có tiếng cười

Con trai tôi đã nên người lớn khôn

Chúng tôi vơi bớt nỗi buồn

Nhìn con hạnh phúc còn hơn được vàng

 

Một hôm tin đến bàng hoàng

Bố đẻ của cháu bệnh đang hiểm nghèo

Tôi sang thăm bạn yếu nhiều

Dặn nhau giữ kín cái điều tử sinh!

 

Tôi về nói với con mình

Cầu mong con hiểu thấu tình cha con

Con ơi trong lúc đang còn

Người là bố đẻ của con – lại là

Tên ông ấy là ông Hòa

Người hay lui tới cho quà thăm con!

Bố nói ra con đừng buồn

Vui lên mừng biết cội nguồn sinh ra!

 

Giờ đây bệnh của ông Hòa

Hiểm nghèo có thể khó qua đận này

Nghe bố con hãy dang tay

Mà ôm lấy bố con đây – ông Hòa!

 

Con tôi nức nở khóc òa

Sao lại như thế bố là bố ơi?

Thế rồi hai bố con tôi

Không hẹn mà đã sang chơi thăm nhà

 

Để con biết người sinh ra

Để con đón nhận người cha của mình

Nhìn con nước mắt lung linh

Với tôi, tôi nợ ân tình bạn tôi!

 

Nguyễn Hồng Quang

Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên