Nỗi niềm gửi lại

Đăng lúc: 24-06-2020 10:35 Sáng - Đã xem: 68 lượt xem In bài viết

Ảnh: Internet

Bao người ra đi gửi lại nỗi niềm

Một lão thành, một trí giả – một nỗi riêng!

Ta ở trong đời trong sáng mãi

Hay là đâu đó đã loang lổ những vết đen!

 

Đâu nghĩ chung – riêng hòa hay khác

Đâu là xấu/ tốt nó đan xen

Tranh đấu lợi quyền vì đâu nhỉ?

Vì dân hay vì chút nhỏ nhen?

 

Ai biết rút lui, ai tránh ra một bên

Bánh xe lịch sử cứ đi lên?

Ai cố bám chỗ ngồi, ai cố thủ

Ai rơi ai rụng, chớ than phiền!

 

Gương sáng ở đâu dưới hay trên

Làm sao bè bạn lắm ưu phiền

Trăm mắt dân tình soi thấy cả

Dưới trên đâu ít chuyện sang hèn!

 

Còn chức còn treo lắm lợi quyền

Ai đi, ai chạy, tiếng leng keng!

Phải chăng chưa lớn làm người lớn

Cho nên mãi lộ… tiếng kim tiền!

 

Người họa sĩ pha màu sáng tối

Ai vẽ lên tranh tối sáng thế nào

Người nhạc sĩ nốt nào trầm nổi

Khúc nào nắng lên, khúc mưa gió tuôn trào!

 

 Ôi cuộc đời ta ai biết sẽ ra sao

Gió xuân về vui hát ở đèo cao

Hay mưa lũ cuốn đi cùng rác rưởi

Là do ta sống/ chết thế nào!

 

 Lẽ sinh tử từ khi ta đã hiểu

Thế mà sống /chết dễ nào đâu

Đến cuối chân trời nỗi niềm gửi lại

Ta biết đâu vui, ta biết đâu sầu!

 

 Dẫu vẫn biết trời mai lại sáng

Mặt trời rồi lại nhú ánh hồng lên

Khi ta biết ta đã về bóng tối

Phần hồn địa ngục nhốt đêm đêm!

 

Phần sáng cho ai được mấy người

“Thiên đường” rộng chỗ, nắng xuân tươi

“Địa ngục” trần gian chen nhau thế

Aí tách được ra cái tâm, tài?

 

Ôi bao người ra đi gửi lại nỗi niềm

Phần đời, phần đạo sống sao yên!

Dẫu vẫn biết trời mai lại sáng

Mặt trời rồi lại nhú ánh hồng lên!

 

 TPHCM, 5-3-2011

 Hồ Bá Thâm