Nụ cười Trường Sơn


Chợt gặp em 
Trên đường ra trận
Giữa Trường Sơn đại ngàn
Ầm ào và tất bật

Vai em gầy, eo lượn, gùi cao
Gạo muối trên vai
Em tới chiến trường nào

Đời lính xông pha 

Đâu dám mơ đến má đào

Chỉ tại em
Chợt hiện ra như cô Tấm
Thương em áo lưng ướt đẫm

Anh mơ làm gió hong khô

 

Em mỉm cười
Nụ cười như cánh võng đung đưa
Khiến cả hàng quân xao động

Ai cũng tưởng
Em cười riêng cho mình vậy

Trường Sơn như sững lại
Nhìn em xa khuất… sau gùi

 

Anh kịp nhận ra
Đôi mắt em trẻ hơn cả nụ cười
Như trao anh một niềm tin rất lạ

Anh vội cất đôi mắt hình chiếc lá
Vào túi cóc trái tim hẹn ngày gặp lại
Trả về em nụ cười và ánh mắt 
Của Trường Sơn./.

                     Việt Phát