THĂM EM NGÀY MÙNG 4

Ảnh internet  

Sáng mùng 4 lên nghĩa trang liệt sĩ

Thăm bạn bè và… tất nhiên có cả em

Em nằm đó dưới tàn cây gió êm êm

Hình em vẫn cười, mái tóc dài xanh mướt

 

Nhớ ngày nào bộ đội hành quân, xe anh đi trước

Đường sình lầy, xuất hiện những cô gái xung phong

“Các anh chờ nghe, chút xíu là xong”

Giọng em cao vút, sao mà vương vấn lạ

 

Đoàn quân đi qua, tim anh sao khó tả

Cảm giác bồi hồi, vẫn chưa kịp hỏi tên

Cô gái xung phong ơi, nổi nhớ dâng lên

Hẹn ngày nào đó phải hỏi tên hỏi tuổi

 

Khi gặp lại, em lại trả lời lạnh như cơm nguội

“Tên tui hả, loài hoa nở dịp Xuân sang

Còn tuổi hả, 3 tháng nữa thì đúng tròn trăng

Hỏi nhăng hỏi cuội, lo đánh giặc đi ông tướng”

 

Bổng em dúi vào tay, áo gối thêu, đẹp hơn tưởng tượng

Anh cũng tặng lại em chiếc lược để làm quen

Khi chia tay, vui buồn cứ đan xen

Mong hết giặc, mình sẽ… bên nhau em nhỉ

 

Thế rồi anh tiếc là chưa kịp nói gì

Đã nghe tin em mất một ngày tháng 7

Đau xé lòng anh, tình chưa kịp tỏ bày

Em vội đi xa khuất, tay con trai chưa nắm

 

Thôi em cứ ngủ, lòng đất mẹ em nằm

Bao mơ ước hãy để anh làm cho nhé

Một con khô sặc, dĩa cóc xoài, hay cây bánh quế

Hãy dùng đi, tim anh mãi bên em.

TRẦN VIỆT SƠN