Thanh thản đón hoàng hôn

 

Ai cũng phải về với cát bụi thôi,

Để trả cuộc đời lại cho nhân thế

Nên những ước mong từ khi còn trẻ

Thực hiện ngay đi, kẻo trễ bây giờ!

 

Đến vùng đất mà ta vẫn hằng mơ

Mua những món đồ ta từng khao khát

Cười với những người mà ta thoáng gặp

Biết có còn duyên gặp lần nữa trên đời?

 

Gác lại nỗi lo cơm áo của một thời

Để tìm đến những niềm vui thường nhật

Chụp ảnh, làm vườn, trồng cây, đàn hát 

Đọc sách, xem phim, nghe nhạc, thưởng trà…

 

Tất cả đều là giá trị được thăng hoa

Những gia vị giúp đậm đà cuộc sống

Phía trước chúng ta không còn dài rộng

Hãy học cách bao dung, buông bỏ tị hiềm

 

Khi trong túi ta vẫn còn đủ khoản tiền

Trả cho món ăn ngon, cớ gì không thưởng thức?

Đã đến lúc bỏ thói quen keo kiệt

Làm khổ bản thân đi, tằn tiện thế đủ rồi

 

Con cái giỏi giang ngoan ngoãn, thật tuyệt vời

Hiếu thảo với mẹ cha, ấy là nhà có phúc

Nhưng nếu chẳng may…, cũng đừng nên buồn bực

Tình cảm mà, không gượng ép được đâu

 

Còn cả chặng đường dài dằng dặc ở phía sau

Chúng chọn nghề gì? Yêu, lấy ai? Tùy chúng

Là cha mẹ chỉ khuyên răn, định hướng

Không bắt con làm theo ý của mình

 

Ai sinh ra cũng có cuộc đời riêng

Nên tất yếu có toàn quyền quyết định

Cũng đừng vội giao hết tiền dành dụm

Nếu không muốn sau này bị bất hạnh bủa vây

 

Chớ giành phần ôm cháu ở trong tay

Kẻo phí phạm quãng thời gian ngắn ngủi

Đi đó đi đây khi còn cơ hội

Kẻo sau này, muốn cũng chẳng được đâu

 

Tóc còn xanh lo cho lúc bạc đầu

Trung niên biết lo, tuổi già bớt khổ

Chuẩn bị tốt cho bản thân mọi thứ

Cũng chính là bớt phiền lụy cháu con

 

Đừng nghe kháo nhau nói tuổi già buồn

Sống tích cực, tuổi này là vui nhất

Những lo toan cũng chỉ vương đôi chút

Trách nhiệm với cuộc đời, ta đã xong xuôi

 

Giàu nghèo ư? Mọi việc đã an bài

Sướng khổ, vui buồn? Từ tâm mà ra cả

Đoạn cuối con đường cứ bình yên, thư thả

Đắm mình trong những khúc nhạc ru hồn

Năm tháng cuối cùng, thanh thản đón hoàng hôn…

Ảnh internet  

Đặng Văn Bộ sưu tầm