Thời sim đỏ

 

Ấy là lúc dải biên thùy lặng lẽ

Những đồi sim choàng sương sớm lặng im

Những cánh rừng và con suối xanh êm

Bình yên ngủ trong giấc nồng chung thủy

 

Chính lúc đó súng bên kia chợt nổ

Kèn sừng dê ran đục một khoảng trời

Lũ “sơn cước” thọc lưỡi lê sắc lạnh

Và biển người, xe pháo ào sang

 

Chốt tiền tiêu bừng giây phút bàng hoàng

Thôn nữ áo chàm vấn nhanh mái tóc

Tất cả bật  lê bám mỏm đồi đá trọc

Từng bụi sim che chắn, đợi quân thù

 

Tĩnh Túc, Hòa An súng đã nổ rền

Khánh Khê, Đồng Đăng kiên cường giữ đất

Móng Cái, Bình Liêu kiên cường bất khuất

Vị Xuyên, Cam Đường chặn cơn lũ cuồng phong

 

Những rừng sim chưa kịp tím chờ mong

Đã tơi tả đỏ máu người chiến sĩ

Họ đã vượt Trường Sơn qua ngàn ngày đánh Mỹ

Vội về đây và nằm lại với đất này

 

Xin thắp lên khắp dải biên thùy

Những ngọn nến, nén hương bên cành sim tím

Xin đừng quên có một thời như thế

Mỗi cột mốc đường biên nhuộm đỏ máu các anh hùng.

                                                       Việt Phát