Thương lắm những phận người

Đăng lúc: 10-11-2023 8:15 Sáng - Đã xem: 150 lượt xem In bài viết

Ai cũng đi qua tuổi thanh xuân

Rồi cũng qua đi theo thời gian

Nhưng cái đã qua, đầy ám ảnh

Khiến ta nhớ mãi khó thể quên

 

Như xưa chúng tôi thời con gái

Đã phơi mảnh xô[1] ở chiến trường

Thời ấy xô thiếu, xà phòng thiếu

Đến thì xuân đến, đến là thương!

 

Sốt rét có em đã tắt hẳn

Như cây héo lá, còn đọng sương

Mà vẫn gan lì nơi trọng điểm

San lấp hố bom để thông đường

 

Chấtt độc đã cướp đi thiên chức

Làm mẹ của em, như mọi người

Có em vào chùa đi tu vậy

Nghĩ mà thương lắm những phận người!

 

Bù đắp sao đây những mất mát

Phải đâu hố bom lấp là đầy?

Một đời – con gái xuân phơi phới

Qua đi như là sáng xuân nay!

 

Chỉ biết sẻ chia và an ủi

Chị em với nhau những tháng ngày

Thương nhau đùm bọc gia đình Hội

Vượt qua phận mình nỗi đắng cay!

 

N H Q


[1] Vải xô