Tôi đã gặp một lần như thế

Đăng lúc: 29-03-2023 10:23 Sáng - Đã xem: 125 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

Tôi là anh nuôi đi lấy măng

Thấy lán nhỏ bên suối, có tiếng rên

Tạt vào lán, cô TNXP môi thâm mắt quầng sâu thẳm

Quấn chặt người chăn chiên, rét vẫn run cầm cập

 

Cố hết sức cô gọi : a..n..h b..ộ đ..ộ..i ..ơ.. i c..ứ..u .. e..m

Mau ôm lấy em đi, nhanh lên không thì em chết mất

Tôi biết làm gì đây, em đang lên cơn sốt rét

Thuốc thì không, chỉ còn mỗi hơi người!

 

Tôi vội ôm em, ôm chặt vào lòng tôi

Cô bảo tôi trong tiếng rên hừ hừ anh đừng sợ

Bỏ chăn ra, ôm lấy em cho chặt nữa

Một lúc thôi – một lúc thôi – em sẽ khỏi ngay thôi!

 

Quả nhiên rét run của em đã chuyền sang tôi

Tôi lại run hơn là em đang rét

Môi em hồng lên, long lanh ánh mắt

Tôi hoảng người, nụ hôn của em đang nóng bỏng trên môi tôi!

 

Tôi ngại quá, chào em để đi, em nở nụ cười

May có anh tạt vào làm cho em qua cơn “ác tính”!

Cảm ơn anh – không có anh thì em chết mất

Hôm nay anh đi lấy măng, không có măng mang về cho nhà bếp

Liệu anh về có phải bị kỷ luật không anh?

 

Em nhìn theo tôi khuất bóng rừng xanh

Còn lại mình em giữa cung đường hố bom loang lổ

Cơn sốt rét qua rồi chắc còn những cơn sau nữa

Nghĩ thương em đang phơi phới tuổi xuân trên những cung đường

 

Tôi vơ vội nắm tai voi lá rau môn thục

Băng suối về cho kịp bữa cơm trưa

Tôi đinh ninh kiểu gì cũng bị trên kỷ luật

Nhưng nghĩ giúp được một người là phúc đẳng hà sa!

 

Tôi đã gặp một lần như thế

Nơi Trường Sơn thời bom đạn đã qua

Hóa ra hơi ấm của tôi lại là liều thuốc quý

Chữa cho em qua “ cơn ác tính” bằng hơi ấm tình người!

 

 Nguyễn Hồng Quang

Tổ dân phố Kim Tỉnh, phường Trung Thành, TP Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên