Trở trăn

Trở trăn

Đôi vợ chồng già, chồng bộ đội vợ xung phong

Chiều ra bờ kè ngồi bên nhau hóng gió

Mặt đăm chiêu, mắt nhớ về nơi đó

Nơi có bao người vì nước hy sinh

 

  Nhớ lúc anh bị thương, đạn thù xé toang áo lính

  Bên cạnh anh em luôn miệng động viên

  Và cầm tay hôn khẻ, như một lẽ tự nhiên

  Dù đau đớn, vẫn chợt thấy lòng xao xuyến

 

     Anh bình yên, bao đồng đội còn nơi tiền tuyến

     Chiến đấu đêm ngày vất vả nguy nan

     Có người hy sinh, không ai nhớ thời gian

     Hay nơi ngã xuống núi rừng ôm thân xác

 

        Chiến tranh qua đi, giản đơn mộc mạc

        Khi anh gâp lại em, thành phố một buổi chiều

        Rồi thành vợ chồng, viết tiếp chuyện tình yêu

        Hạnh phúc lắm dù đời còn bao phiền não

 

            Năm tháng trôi vẫn trở trăn hoài bão

            Bao nhiêu người ra đi chẳng biết nơi đâu

            Thôi thì không suy nghĩ, chớ lo âu

            Nguyện cầu họ sẽ có ngày về đất mẹ

 

                Thời gian, bốn mươi năm rồi có lẻ

                Vợ chồng mình, cùng bạn bè góp sức chung tay

                Đi tìm đồng đội, dù không biết rủi may

                Đất quê hương ấm áp, đang rộng tay chờ đón.

Ảnh có tính chất minh họa (nguồn: internet)

TRẦN VIỆT SƠN