VĨNH BIỆT ĐỒNG ĐỘI

Đăng lúc: 20-05-2021 1:52 Chiều - Đã xem: 38 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

Lại một đồng đội nữa ra đi

Anh nằm đó như là đang ngủ

Anh đã sống, lẽ ra… là đầy đủ

Những buồn vui, cười nói ,yêu thương

 

Nhớ ngày nào tôi cùng anh lên đường

Áo xanh cỏ úa, đào kinh, rồi ra biên giới

Anh thường tâm sự, ở nhà có người chờ, người đợi

Lúc tụi mình về, mày làm rể phụ nghe chưa

 

Tuổi trẻ vô tư, tôi giữ nguyên lời hứa

Ngày hợp hôn, anh cứ đòi mặc áo xung phong

Tôi bật cười, mày có khùng không

Tao không khùng, thích vậy cho oai

 

Để nhớ… những ngày vượt qua mọi chông gai

Hai đứa mình, lương khô chia nhau phân nữa

Cống hiến cho đời không hề chọn lựa

Sướng cho mình, gian khổ để cho ai !

Già rồi, lâu lâu gặp nhau, xị đế lai rai

Với dĩa khô nướng vợ anh làm ngon tuyệt

Ngồi ôn ký ức, anh như người diễn thuyết

Huyên thuyên, rành rẽ, kể những chuyện ngày xưa

Rồi anh ngã bệnh ung thư, mọi dự định vẫn chưa…

Vợ mắc tiểu đường, con thi vào đại học

Ôi bao lo toan, nhìn tôi anh khóc

Có gì đâu, tôi chỉ biết vổ về

 

Gai rừng đạp nát, bom đạn đã chê

Cớ gì mày sợ cái bệnh cái đau nhỏ xíu

Nhưn g lòng tôi xót xa…, đành chịu

Khi gần anh giây phút cuối cùng

 

Ước mơ khi mất, không áo lụa gấm nhung

Cứ bộ đồ xung phong như hồi còn sống

Tôi mặc cho anh mà tay lóng cóng

Vĩnh biệt mày, đồng đội thân thương!

TRẦN VIỆT SƠN