Em ơi ngày đấy rất gần

EM ƠI NGÀY ẤY RẤT GẦN

 

“Đô thị Cà Roòng” nghe tin Dự án
Đã lâng lâng gió mây năm tháng
Chưa hiện về, dẫu là mơ đã thấy ấm lòng
Hơn mười xuân nữa ta có còn không?

Dẫu “về trời” cùng bè bạn!
Ta vẫn thấy vui khi bừng sáng lên “Đô thị Cà Roòng”
Sẽ tấp nập người xe qua lại
Con cháu phi công Mỹ xưa cũng sẽ đến nơi này

Và cháu con bao đồng đội cũ về đây
Nơi Cà Roòng trái tim cha ông máu chảy
Bom đạn nào ngăn được bước hành quân
Lửa napan nào cháy được mái tóc xanh

Đạn rốc két nào ngăn được lòng chiến sĩ
Vì nước vì dân vì miền Nam máu chảy
Tuổi xuân dâng hiến nước non xanh
Cà Roòng ơi nhớ ấy thuở chiến tranh

Nay sống giữa hòa bình yên ấm
Nhà cửa lâu đài xe cộ lại qua
Nhớ nhẹ nhàng đỡ làm đau lòng bạn bè ta
Nơi thịt xương đông đội ta xưa còn vương trong đất

Đâu tượng đài tưởng niệm nhớ thắp nhang
“Bên này bên kia” đâu còn phân biệt
Cho linh thiêng hồn vía cõi vĩnh hằng
Nào dáng em hồng nhan đôi mươi mười tám

Tay cuốc choòng và tay vần bom lăn sâu, dũng cảm
Và trang thơ vần điệu dỡ dang nào
Vầng trăng đâu nghiêng liệng như chào
Trên đỉnh Tượng – đài – Trăng – Em còn sáng mãi

“Đô thị Cà Roòng” mới nghe mà lòng ấm lại
Em ơi một ngày mai – ngày ấy rất gần
Nghe Cà Roòng một khúc nhạc ru Tượng đài vang ngân!

Vang ngân!

HỒ BÁ THÂM