Hành quân ra trận

Chúng tôi: Đại đội độc lập N332- P39
Là: Thanh niên xung phong Hà Tĩnh
Chi viện cho chiến trường thép lửa Vinh Linh – Quảng Trị

Tháng tám Mậu Thân năm ấy ra đi.

Chúng tôi: Đội lính trẻ tóc dài tóc ngắn

Nhớ ngày nào: Tay nắm chặt tay
Sổ sách cùng với cuốc cày
Từ nay gác lại ra nơi chiến trường.

 

Lời thề gửi lại quê hương
Một lòng vì nước vì dân lên đường
Chúng tôi hành quân qua ngã ba Đồng Lộc
Theo đường mòn về Cẩm Duệ – Kỳ Tây

 

Đêm hành quân lấp lóa dưới trời mây
Mưa xối xả vượt cầu treo Kỳ Lạc
Qua đèo Ngang đạn bom cày xơ xác!
Nhà cửa tan hoang, thôn xóm điêu tàn

Đêm trạm hai mươi, lạnh buốt gió ngàn
Súng đạn đè vai qua phà Long Đại
Hùng dũng bước chân con gái con trai
Nào có ngại chi bom đạn chông gai!

 

Một trăm hai mươi con người, một trăm hai mươi chiến sĩ
Chúng tôi hành quân chẳng nhớ hết tên mình
Chắng biết sống còn và mong ngày trở lại!
Trèo đèo U Bò – Ba Rền đi mãi.

 

Thẳng tiến Vĩnh Linh suốt chặng đường dài
Chúng tôi hành quân hơn bốn chục ngày
Đến Vĩnh Linh giữa mùa mưa xối xả!
Tháng chín mùa thu Vĩnh Sơn -Hồ Xá.

Thèm một tiêng khóc trẻ thơ.
Chỉ thấy bộ đội và các cụ già!
Đầu cạo trọc lóc mặc áo Tô Châu cụ ông-cụ bà.
Rộng mở thương yêu, nhầm tên Bọ Mạ!

 

Chăm chút cho chúng tôi như con cái trong nhà
Lo cho chúng tôi từng bát canh – giấc ngủ
Ngủ đi các con, để lấy sức lên đường
Cuộc chiến trường kỳ dặm dài gian khổ

 

Nhà cửa hoang sơ, nằm trên hầm hố!
Bên kia Cồn Tiên khét lẹt bom gào!
Chúng tôi băng qua thác lũ ào ào 
Tải đạn gùi lương ra chiến trận

 

Bom Mỹ chặn đường nuốt hờn căm giận!
Hun hút Cù Bay Cù Bạc gió mây ngàn
Nghiêng bên rừng già: hoa tim Bằng Lăng
Chào chúng tôi hối hả bước chân
Đại đội độc lập: TNXP N332-P39 hành quân ra trận!

Nha Trang: 7/ 7 /2018

Trương Hữu Hạnh