
Ảnh internet
Lúc nghe chim hót ngắm hoa
Lúc thì khoai luộc chén trà Tân Cương
Nghĩ mà xướng cảnh dân thường
An nhiên một khoảng sân vườn thảnh thơi
Lúc thì đi bộ dạo chơi
Cùng bên người vợ vui cười khoẻ ra
Vừa đi vừa ngẫm khi ta
Xưa là người lính xông pha chiến trường
Nhớ lúc hai đứa bị thương
Thì Hiền đồng đội Làng Trường hy sinh
Hiền mơ ước đến hoà bình
Về quê được sống như mình hôm nay!
Bùi ngùi nhớ bạn mắt cay
Đưa tay lau mắt vịn cây bên đường
Vợ ngoái lại thấy khác thường
Vội vàng đi lại đã thương trong lòng
Ông ơi ông có sao không
Hay ông đau ngực hay ông-bụi à ?
Sao lại mắt đỏ lệ nhoà
Có gì ông cứ nói ra xem nào ?
Bà ơi tôi chẳng làm sao
Chỉ là xúc động nghẹn ngào quá thôi
Ngày trước hai đứa chúng tôi
Bị thương Hiền nặng khắp người máu loang
Nén đau Hiền nói khẽ khàng
Mày ơi mày sống về làng đừng quên
Nhớ là hãy nói với Liên
Người yêu tao bảo thằng Hiền hy sinh!…
Lúc ấy tay bạn tay mình
Ôm nhau Hiền đã hy sinh mất rồi!
Hồi về tôi đã giữ lời
Nói cho Liên biết về người yêu Liên
Tháng năm thương nhớ sao quên
Hiền đi đã hẹn với Liên ngày về
Chúng mình se mối duyên quê
Nên chồng nên vợ đã thề với nhau
Nhớ thương Liên sống buồn rầu
Tôi sang Liên vội gục đầu vào tôi
Liên bảo em chết mất thôi
Yêu em anh nhá để đời còn nhau!
Giống như vôi lẫn trầu cau
Liên- Tôi – Hiền hoá đầu rau bếp nhà.
Chuyện tình ba đứa chúng ta
Đẹp như cổ tích ơi bà Liên ơi!
Nguyễn Hồng Quang
TDP Kim Tỉnh, phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên









































































