
Ảnh internet
Bao giờ tìm được anh con
Hà ơi liệu mẹ có còn thời gian
Để mẹ chờ đón thằng An[1]
Về nhà với mẹ thì gan mẹ chờ?
Mẹ hỏi tôi- tôi sững sờ
Về câu hỏi khó biết thưa thế nào?
Thế rồi tôi đã lao vào
Hành trình tìm kiếm biết bao năm trời
Bao lần đi ngược về xuôi
Bao lần lội suối leo đồi núi cao
Đến đâu cũng thấy ánh sao
Lấp la lấp lánh lại vào tìm anh?
Vẫn về không -mẹ hỏi nhanh
Sao con? Không tìm được anh con à?
Nước mắt tôi lại trào ra
Nhìn mẹ mòn mỏi đã già yếu thêm
Dần dà nhớ nhớ quên quên
Mẹ không chờ nổi quy tiên về trời!
Tôi nợ mẹ câu trả lời
Chưa sao tìm được anh tôi đem về!
Anh tôi là lính lái xe
Ra vào vượt dốc qua khe Lùm Bùm
Đích danh bộ đội Trường Sơn
Trạm 32 ở Mường Noòng năm xưa
Hy sinh lúc ấy vẫn chưa
Có người yêu để anh thưa mẹ thầy
Thấm thoát 56 năm nay
Anh vẫn trẻ thế như ngày tòng quân
Anh tôi dâng hiến tuổi xuân
Tự hào bộ đội Trường Sơn anh hùng
Còn sống mãi với non sông
Nhà tôi luôn ước luôn mong anh về!
Nguyễn Hồng Quang
Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin tỉnh Thái Nguyên
[1] Tên thật là Lê Phương Nhàn, chiến sĩ Bình trạm 32 Đoàn 559 Bộ đội TS. Nhập ngũ năm 1968, hy sinh năm 1971.









































































