
Ảnh internet
Hôm ấy trời đổ mưa ngâu,
Làm em hơi giận, làu bàu: “Trời mưa!
Anh ơi, thế có khổ chưa,
Bây giờ ta biết trú mưa chỗ nào?”
Anh cười: “Mưa mát, không sao,
Cứ để người ướt, em nào ngại chi.
Anh đưa hai cánh tay che,
Mái tóc em bay, bốn bề gió mưa.
Em buồn, nước mắt rưng rưng,
Bên anh, anh lại vui mừng, đi B!
Còn đêm nay nữa ở quê,
Trời mưa, đêm vắng… đừng về anh ơi!
Chúng mình thức trắng cùng trời,
Cho em nói hết những lời yêu anh.
Thế rồi dưới mái nhà tranh,
Mối tình trong trắng trao dành cho nhau.
Anh nâng niu mối tình đầu,
Mang theo kỷ niệm mưa ngâu nồng nàn.
Biết rằng anh sẽ vào Nam,
Em chờ, em đợi tháng năm một đời.
Chẳng được làm vợ anh ơi,
Vì anh đã… hy sinh rồi, còn đâu!
Chỉ còn kỷ niệm mưa ngâu,
Cũng là nước mắt tình đầu của em.
Hôm nay em được ở bên,
Mộ anh, bia đã khắc tên anh rồi.
Thì thầm em gọi: “Anh ơi!
Em vẫn chung thủy một đời yêu anh…”
Nguyễn Hồng Quang
TDP Kim Tỉnh, phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên









































































