
Trường Sơn một thuở bom rung,
Quảng Bình đất lửa dấu chân quân hành.
Đèo Đá Đẽo vẫn còn đây,
Xung phong mở lối, gian nan chẳng sờn.
Long Đại năm tháng vẫn còn,
Dòng sông soi bóng linh hồn nước non.
Phà xưa nối những hành trình,
Đưa quân, tải đạn, bom rơi xá gì!
Đường Trường Sơn giữa núi non,
Hố bom, dốc đá vẫn còn dấu xưa.
Đoàn người đi dưới nắng mưa,
Gùi hàng, tải đạn, sớm trưa mở đường.
Khe Ve cùng với Cha Lo,
Những tên đất đã hóa thành sử thi.
Mỗi con dốc, mỗi lối đi,
Đều mang ký ức của thời chiến tranh.
Hôm nay đường mới thênh thang,
Xe qua giữa những màu xanh thanh bình.
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình,
Trường Sơn vẫn vọng bóng hình năm xưa.
Xin nghiêng mình trước người xưa,
Những người nằm lại giữa làn đạn bom.
Đất này ghi nhớ sắt son,
Tên người, tên đất vẫn còn với non.
Mai sau con cháu đi qua,
Xin đừng quên những tháng ngày Trường Sơn.
Bùi Văn Hoằng
Hội Văn học nghệ thuật Trường Sơn









































































