BÂY GIỜ NGHĨ LẠI THẤY BÂNG KHUÂNG

Đăng lúc: 01-09-2026 1:50 Chiều - Đã xem: 20 lượt xem In bài viết

Pháo sáng, đèn dù của Mỹ
Bắn sáng trời trọng điểm xe qua.
Lúc pháo sáng là lúc xe ta
Náu mình trong rừng rậm.
Chúng ném bom tọa độ “chết”,
Bùn, đất, đá loãng ra;
Gạo, đạn vẫn đầy kho,
Đường vẫn thông – đường Trường Sơn huyền thoại!

Pháo sáng cháy trên đầu chúng tôi,
Cũng là lúc chúng tôi luồn sâu
Qua mấy lớp thép gai,
Nổ súng tấn công, xe tăng đồn thù bốc cháy.
Đánh thắng trận, pháo sáng Mỹ
Trên đầu chúng tôi cháy mãi,
Đơn vị rút quân về hậu cứ an toàn.

Tranh thủ củng cố,
Lính cũng có thời gian
Cưa ống pháo sáng, gò xoong, gò chậu;
Gò ấm tích, cưa làm lược
Tặng người yêu rất thích.
Và cũng khắc tên, đơn vị mình
Lên mảnh nhôm con
Để phòng lúc chiến đấu hy sinh,
Miếng nhôm ấy vẫn nằm trong túi ngực.

Dù pháo sáng, lính lấy làm chăn đắp,
Vừa nhẹ nhàng lại ấm, các bạn ơi!
Có ai biết người lính chúng tôi
Đã sống, chiến đấu ở chiến trường năm xưa như thế!

Mỹ cậy đạn bom, xe tăng, đại bác,
Pháo sáng, đèn dù, đội quân tinh nhuệ;
Chúng đã thua anh giải phóng quân
Dạ sắt, gan đồng,
Với trái tim rực lửa căm thù,
Cháy bỏng niềm tin,
Khát khao hòa bình, tự do, độc lập!

Chuyện tôi kể chỉ thoáng qua
Dưới ánh sáng đèn dù của Mỹ.
Và anh giải phóng quân của chúng ta là thế!
Chuyện đời lính chiến trường
Chắc còn nhiều người kể…
Bây giờ nghĩ lại thấy bâng khuâng.

Nguyễn Hồng Quang
TDP Kim Tỉnh, phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên