Trên Quốc lộ Mười Hai[1],
Gần cửa khẩu Cha Lo,
Nơi rừng xanh, đá núi,
Là con đèo Mụ Giạ.
Trên đèo cao bóng cả,
Sư đoàn của chúng tôi,
Những năm tháng sục sôi,
Mở đường vào đánh giặc.
Nắng mưa dù khắc nghiệt,
Bộ đội vẫn bám đường,
Để xe vào chiến trường,
Đủ quân trang, lương thực.
Đêm hành quân náo nức,
Vào cổng trời Cha Lo,
Nơi miền Tây Tổ quốc,
Một khoảng trời bao la.

Di tich lịch sử Cổng Trời – Cha Lo
Đường Mười Hai cao cả,
Vượt qua dãy Trường Sơn,
Mở sang Tây Trường Sơn,
Con đường mang chiến lược.
Vào Khe Sanh, Đường Chín,
Vào A Lưới, A Sầu,
Dù có đi đến đâu,
Vẫn nhớ đèo Mụ Giạ.
Nơi cửa khẩu Cha Lo,
Dãy Trường Sơn hùng vĩ,
Thanh niên và chiến sĩ,
Ghi những chiến công đầu.
Lưu Sỹ Mùi
Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin tỉnh Thái Nguyên
[1] Từ năm 1966, Sư đoàn 324 có nhiệm vụ mở đường 12, vận chuyển vũ khí, lương thực ra chiến trường. Tuyến đường chạy dài từ Khe Ve, thuộc Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình, vào tận cửa khẩu Cha Lo, nước bạn Lào. Đây là vùng núi non hùng vĩ, hiểm trở. Con đường được xây dựng bởi bộ đội, TNXP, dân công hỏa tuyến và nhân dân địa phương. Năm 1971, đoàn văn công và các nhạc sĩ vào thăm cửa khẩu Cha Lo và Đèo Mụ Giạ. Tại đây, nhạc sĩ Phạm Tuyên đã sáng tác bài hát “Đêm trên Cha Lo”, trong đó có những câu hát viết về miền Tây Tổ quốc và những người đang ngày đêm vững vàng nơi tuyến lửa. Khi ấy, anh em chúng tôi hát vang những câu hát ấy, vừa để động viên nhau, vừa tiếp thêm sức mạnh và niềm tin trong chiến đấu, góp phần làm nên chiến thắng.









































































