
Chiều hoàng hôn trên sông Vu Gia. Ảnh internet
Không có bạn nằm đây
Mình không về Đại Lộc
Mượt mà xanh ruộng bắp
Phù sa hồng chân mây
Vu Gia[1] chảy từ đâu
Đi qua bao vùng đất
Bồn chồn tiếng chim hót
Chao nghiêng một khoảng trời
Chiều ấy bạn không về
Cùng hai người lính trẻ
Phía bờ sông súng nổ
Vỡ từng mảng hoàng hôn!
Tất cả chỉ vậy thôi
Một buổi chiều nghiệt ngã
Và … bạn đi, đi mãi
Vu Gia ơi, Vu Gia!
Tôi gọi tên dòng sông
Mà lòng đau muối xát
Tôi gọi tên bạn tôi
Như đứt từng khúc ruột
Dòng sông mang phù sa
Hắt lên hoàng hôn đỏ
Vuông đất bạn tôi nằm
Phù sa loang cuối bãi
Tháng Bảy 1980
NGUYỄN VĂN TÁM
[1] Sông Vu Gia là một trong những hệ thống sông lớn và quan trọng nhất ở khu vực phía bắc Quảng Nam và Đà Nẵng, bồi đắp phù sa cho các vùng đất Đại Lộc, Điện Bàn. Phần thượng nguồn sông Vu Gia, ở Phước Thành được gọi là Đắk Mi.









































































