Tôi còn nhớ ruộng đậu nành
Mẹ tôi trồng lên xanh tươi tốt
Ngang đầu gối người, từng chùm quả lấp dưới lá vàng xanh
Mẹ tôi mừng thầm trúng vụ
Sẽ có cơm no quần áo ấm lành
Đang hái lá , đàn máy bay giặc Mỹ
Tiếng kêu xé trời bay vào ném bom
Mẹ tôi nằm úp mặt vào luống đậu nành cầu nguyện
A men! Lạy đức Chúa Zeus dập tắt chiến tranh!
Hình như Chúa đã nghe thấy
Nhưng đàn máy bay Mỹ vẫn quần đảo xé trời xanh
Nhào ném bom rồi vội bay ra biển
Mặc cho những cái bị bắn rơi bắn cháy vùi xác dưới đồng
Mẹ tôi – con chiên ngoan đạo. một lòng
Suốt đời nguyện cầu làm điều lương thiện
Tin theo lời Chúa dạy tụng kinh cầu nguyện
Thế mà Chúa thì chẳng làm được gì không cản nổi bơm rơi!
Anh tôi đi đánh Mỹ tuổi mới hai mươi
Sau ngày toàn thắng anh trở về nụ cười rạng rỡ
Anh tôi bị thương mất bàn chân chống tay nạng gỗ
Bước đi nghiêng ngả vội ôm lấy mẹ – Mẹ ơi!
A men! Mừng con của mẹ đã về rồi
Chúa dạy mẹ con ta làm điều thiện tâm nhân đức
Và ban cho chúng sinh cây đậu nành để nuôi sự sống trên đời
Vậy mà Chúa chẳng ngăn được chiến tranh trên đất nước mình con ơi
Chỉ có những con người như các con đã chiến đấu hy sinh mới đem lại
Nền Hoà Bình – Độc Lập -T ự Do cho đất nước mình thôi!
Sáng hôm sau ba mẹ con tôi đi lễ nhà thờ cầu nguyện
Giọng ấm nồng amen, lạy Chúa Zeus
Anh tôi chống tay nạng gỗ
Trầm ngâm nghe bản Thánh Ca!
Nguyễn Hồng Quang
TDP Kim Tỉnh, phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên









































































