MÃI MÃI TRÒN TUỔI HAI MƯƠI

Đăng lúc: 28-07-2026 3:34 Chiều - Đã xem: 7 lượt xem In bài viết

Viếng hương hồn em trai – Liệt sĩ Hồ Ngọc Tình (1952-1972)

        

Tìm em khắp các Nghĩa trang

An Biên, Vĩnh Thuận, Cây Bàng, An Minh… 

Từ Kiên Giang đến U Minh…

Trong mơ vẫn giữa hành trình em ơi!

 

Trưa nắng rát, chiều mưa rơi,

Đâu nơi chiến trận, đâu nơi em nằm?

Bưng biền, kênh rạch rừng tràm…

Đâu hào công sự, đâu hầm tránh thương?

 

 Đêm nằm, càng nghĩ càng thương

Tuổi thanh xuân giữa chiến trường mênh mông!

Mộ bia điệp điệp trùng trùng,

Ngay hàng thẳng lối bao đồng đội em!

 

Quá nhiều bia mộ không tên,

Tình ơi, anh biết tìm em nơi nào!

Nơi triền thấp, nơi cồn cao…

Hồn em phảng phất quyện vào đâu đây?

 

Anh cầm tờ giấy trong tay

Của thầy để lại, tháng ngày dần trôi!

Bao lần nước mắt thầy rơi,

Nên tờ giấy đã nhiều nơi ố vàng!

 

Thầy ghi, Nghĩa địa Cây Bàng,                         

Ông Tham mưu trưởng Trung đoàn nhắn cho. 

Xẻo Bần, Xẻo Ngát, Tiểu Khu…                         

An Biên trận ấy mịt mù pháo bom!                    

 

Máu xương trộn với bùn non,

Bom vùi, pháo dập sao còn nguyên thân!

Mộ em, đồng đội góp phần,

Mộ đồng đội cũng có phần của em!

 

Tỉnh cơn mơ nhói trong tim

Tai nghe như thể tiếng em hãy còn

Đêm khuya tiếng dế nỉ non

Nghĩ càng thương mẹ héo hon đợi chờ

 

Anh đi, mẹ ngóng từng giờ

Canh khuya mẹ vẫn thẩn thờ vào ra

Khói hương tỏa trước ban thờ

Thương con, mẹ lại đứng sờ ảnh em

 

Nghĩ càng nhớ mẹ, thương em

Mong trời chóng sáng, mong đêm chóng tàn!

Bâng khuâng quay lại Cây Bàng

Nghe thêm chuyện cũ, hai hàng lệ rơi!

 

Càng nghe càng thấy bùi ngùi

Vùng này căn cứ một thời lừng danh

Trải bao ác liệt giao tranh

Vĩnh Bình Bắc vẫn kiên trinh vững vàng

 

Lòng dân giấu cả trung đoàn

Bộ đội anh dũng chống càn giữ dân

Hành quân dẫu có xa gần

Hành trang luôn có tình dân mặn nồng

 

Vì dân, em đã hết lòng,

Vì nước, em đã tuổi hồng hiến dâng,

Vì đồng đội, chẳng ngại ngần,

Cõng thương binh để mấy lần trúng thương!

 

Tình đồng đội, nghĩa đồng hương,

Cùng hy sinh giữa chiến trương năm nao!

Bom vùi, pháo dập, đất nhào…

Em cùng đồng đội hoà vào chiến công!

 

Nơi đây, em hẳn hài lòng,

Nên đêm qua nói:

“- Em không muốn về.

Quen rồi, đây cũng như quê,

Nghĩa trang đẹp đẽ, bốn bề cây cao!

 

Được ở đây, thật tự hào,

Còn bao đồng đội nơi nao chưa tường!

Anh, chị, em, cháu…có thương,

Thì vào thăm viếng, khói hương được rồi!”

 

Mãi mãi tròn tuổi hai mươi,

Tuổi thanh xuân góp cho đời nở hoa.

Lời đâu vọng đến từ xa,

“Thác là thể phách, còn là tinh anh!”   

 Tháng 10/2010

Hồ Văn Chi