
Tháng 6 năm 2026, trong chuyến thăm lại Đà Nẵng, cựu CB Lưu Sỹ Mùi đã được bạn đưa ngược đường 14 lên Bến Giằng, huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam trước đây— nơi ông từng đóng chốt bảo vệ tuyến đường vận tải chiến lược Trường Sơn dưới bom đạn Mỹ. Chứng kiến vùng đất lửa năm xưa đang thay da đổi thịt, ông xúc động viết nên bài thơ Nhớ Bến Giằng.
Bến Giằng — cái tên gợi nhớ một thời bom đạn. Đây là khu vực từng bị ném bom ác liệt nhất trên tuyến đường vận tải chiến lược nối đường 14 với đường 13 Đông Trường Sơn, nơi bộ đội và lực lượng TNXP ngày đêm bám chốt, bảo vệ huyết mạch tiếp tế cho tiền phương. Hiện nay Bến Giằng là xã có diện tích lớn nhất của thành phố Đà Nẵng.
Trong chuyến đi, khi cầm tay lái qua ngã tư tiếp giáp hai tuyến đường huyền thoại ấy, tác giả bất giác nhẩm lại những câu hát thuộc lòng từ thời còn ở Đà Nẵng: “Anh đưa em đi thăm lại quê hương Quảng Nam – Đà Nẵng/ Thăm núi Hòn Tàu giờ đây im ắng/ Mà những năm xưa bom ngàn tấn nặng/ Ngày đêm mấy trận giặc tràn quanh ta…” Giai điệu ấy như sợi dây kéo ký ức về, để rồi khi đứng trước Bến Giằng hôm nay — với cây cầu bắc ngang, vùng du lịch đang hình thành, khu di tích lịch sử đã được Nhà nước xếp hạng — ông lặng đi trước sự đổi thay kỳ diệu của vùng đất anh dũng năm xưa.
NHỚ BẾN GIẰNG
Tôi lại về Bến Giằng
Đất Quảng Nam anh dũng
Thời chúng tôi cầm súng
Giữ yên mảnh đất này.
Vùng đất đang đổi thay
Đông Trường Sơn hùng vĩ
Người Cơ Tu hoan hỷ
Đã chở che chúng tôi.
Vùng đất lửa sục sôi
Đất Quảng Nam – Đà Nẵng
Không quản chi mưa nắng
Vận tải cho tiền phương.
Hôm nay về quê hương
Thăm Bến Giằng yêu dấu
Đơn vị đã chiến đấu
Bảo vệ quê Bến Giằng.
Bến Giằng cầu bắc ngang
Đường Trường Sơn ngày ấy
Giờ đổi thay trông thấy
Vùng du lịch Bến Giằng.
Khu lịch sử vẻ vang
Được Quốc gia xếp hạng
Bến Giằng qua năm tháng
Đang đổi mới vươn lên.
Lưu Sỹ Mùi
Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin tỉnh Thái Nguyên









































































