Ở CHIẾN TRƯỜNG

Đăng lúc: 12-08-2026 8:59 Sáng - Đã xem: 21 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

 

Ở chiến trường tôi không sợ giặc,

Mà lại sợ những cơn sốt rét rừng.

Sợ kinh khủng những cơn đau bất chợt,

Sốt ác tính rồi, khó thoát khỏi khi lên cơn!

 

Đắp mấy lớp võng, chăn người vẫn run cầm cập,

Chẳng ăn thua bằng chăn đắp quanh người.

Mấy chàng lính nằm ôm nhau thật chặt,

Thằng ốm kêu lên: “Thôi, thôi… tao khỏi rồi!”

 

Mắt trắng, môi thâm, thân gầy, da xanh nhợt,

Vẫn cười đùa, người đẫm mồ hôi.

Húp bát cháo đồng đội, lòng ấm lại,

Nước mắt rơi: “Không có chúng mày, tao chết mất rồi!”

 

Ở chiến trường tôi không sợ giặc,

Mà lại sợ con sên, con vắt, ruồi vàng.

Kinh khủng lắm mỗi lần vắt cắn,

Vắt no máu rồi, rụng xuống, máu vẫn loang.

 

Và cũng sợ những cây rừng đổ xuống,

Đêm hôm, thân gỗ chết khô trụi lá.

Bởi chất độc da cam hủy hoại rừng già,

Cây đổ bất ngờ, đè võng… chết lúc nào không biết!

 

Chuyện chiến trường kể mãi còn chưa hết,

Nào sốt rét rừng, muỗi, vắt, ruồi vàng…

Nhưng tất cả cũng là điều thường tình thôi, bạn ạ,

Miễn sao mình giữ vững tinh thần,

Để chiến đấu, vượt qua bao gian khổ,

Mới xứng danh người chiến sĩ giải phóng quân!

 

Về đời thường, trở thành người cựu chiến binh,

Sốt rét vẫn đôi lần quay lại hành hạ.

Như có một cái cớ để còn nhớ,

Nhớ chiến trường, nhớ những tháng năm xưa.

Nhớ đồng đội đã hy sinh vì sốt rét,

Lại lần theo dấu dép, dấu giày,

Tìm đồng đội, đưa các anh về với quê hương.

Nguyễn Hồng Quang

CCB TDP Kim Tỉnh, phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên