NGỌN LỬA XUNG PHONG TRÊN QUÊ HƯƠNG HÁT MÔN

Đăng lúc: 26-06-2026 2:42 Chiều - Đã xem: 46 lượt xem In bài viết

Mến tặng những gia đình cựu TNXP Thủ đô làm kinh tế giỏi – những người đang viết tiếp hành trình truyền thống vẻ vang.

Nắng đầu hè sóng sánh trải vàng trên những nẻo đường quê hương Hát Môn – vùng đất linh thiêng ngàn năm gắn liền với cuộc khởi nghĩa oanh liệt của Hai Bà Trưng. Chúng tôi tìm về đây để thăm các hội viên tiêu biểu thuộc “Câu lạc bộ Gia đình Cựu TNXP làm kinh tế giỏi”.

Điều đọng lại sau chuyến đi không đơn thuần là những con số vô tri về doanh thu hay lợi nhuận. Hơn thế nữa, đó là những thước phim sống động về ý chí, nghị lực và khát vọng vươn lên của những con người từng hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất cho Tổ quốc. Giữa thời bình, họ vẫn vẹn nguyên khí chất của người thanh niên xung phong năm nào: Kiên cường trước gian khó, quyết không cam chịu đói nghèo và luôn đau đáu một chữ “tình” với cộng đồng.

Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là xưởng sản xuất đồ nội thất của gia đình cựu TNXP Kim Văn Thắng tại thôn Hát Môn 8. Tiếng máy cưa, máy cắt vang lên giòn giã, nhịp nhàng. Những người thợ đang khẩn trương, chau chuốt hoàn thiện từng chi tiết mộc để kịp tiến độ giao hàng. Trong bầu không khí lao động hăng say, khẩn trương ấy, ta cảm nhận rất rõ nhịp đập sinh khí của một cơ sở đang đà phát triển mạnh mẽ.

Xưởng sản xuất đồ nội thất của gia đình cựu TNXP Kim Văn Thắng – Ảnh: Phan Lạc Sắc

Ông Kim Văn Thắng sinh năm 1959, nguyên là thanh niên xung phong đơn vị Lâm Đồng – Sông Bé. Nay mái tóc điểm sương, nhưng ánh mắt ông vẫn bừng lên ngọn lửa nhiệt huyết. Sau nhiều năm nếm trải bao nhọc nhằn để gây dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, giờ đây ông đã yên tâm trao lại quyền điều hành xưởng cho người con trai là anh Kim Văn Toàn – một trí thức trẻ được đào tạo bài bản ngành Xây dựng.

Nhìn con trai tự tin, chững chạc quán xuyến công việc, ông Thắng không giấu được nụ cười tự hào. Lời tâm sự của người lính già vừa kiên định vừa sâu sắc: “Tài sản lớn nhất mà người cựu TNXP để lại cho con cháu không phải là cơ ngơi nhà xưởng hay máy móc đồ sộ. Đó là ý chí vượt khó, là tinh thần dám nghĩ, dám làm và khát vọng vươn lên không ngừng nghỉ.” Lời ông nói đã được minh chứng bằng thực tế: Xưởng mộc ngày nay không chỉ làm giàu cho gia đình mà còn tạo sinh kế ổn định cho nhiều lao động địa phương. Mỗi nếp chạm khắc hoàn thiện không chỉ mang giá trị thương mại, mà còn ấp ủ mồ hôi, công sức và niềm tin truyền đời của một gia đình trân quý nghề mộc.

Cựu TNXP Kim Văn Thắng – Ảnh: Phan Lạc Sắc.

Rời mùi thơm của mạt cưa và gỗ mới, chúng tôi đến thăm gia đình cựu TNXP Lương Văn Thái và bà Đinh Thị Thu. Câu chuyện bám trụ với nghề của ông bà là một hành trình dài khiến bất cứ ai nghe qua cũng phải nể phục. Từ những năm tháng bao cấp khó khăn, ông bà đã thắt lưng buộc bụng, tích cóp từng đồng vốn nhỏ nhoi để nhen nhóm cơ sở sản xuất khung nhôm kính. Quả ngọt của sự bền bỉ ấy là đến hôm nay, ba người con trai của ông bà đều đã làm chủ những cơ sở sản xuất độc lập, viết tiếp nghiệp mẹ cha.

Tại phân xưởng của người con trai Lương Văn Hà, những thanh nhôm nguyên bản dưới đôi bàn tay khéo léo của người thợ thoắt cái đã trở thành những sản phẩm tinh tươm, sắc nét. Nhớ lại ngày đầu khởi nghiệp đầy chông gai, thiếu thốn đủ bề từ vốn liếng đến kinh nghiệm, nhiều đêm anh Hà thức trắng vì áp lực đơn hàng. Nhưng chính lời dạy của cha mẹ đã trở thành ngọn hải đăng dẫn lối: “Làm nghề phải giữ chữ Tín. Có thể chậm giàu, nhưng tuyệt đối không được đánh mất niềm tin của khách hàng.” Sự cần mẫn kết hợp cùng chữ Tín vàng son ấy đã tạo nên bệ phóng vững chắc cho cơ sở sản xuất của đại gia đình.

Xưởng sản xuất khung nhôm kính của gia đình Cựu TNXP Lương Văn Thái
và bà Đinh Thị Thu – Ảnh: Phan Lạc Sắc

Điều đáng quý hơn cả là nếp sống nhân văn của gia đình. Tại nhà anh Lương Văn Hòa và chị Bùi Thị Dung, người dân xung quanh vẫn thường nhắc về những chuyến thiện nguyện lặng thầm mà chị Dung bền bỉ thực hiện nhiều năm qua. Đều đặn mỗi tuần, nhóm của chị mang những suất cơm nghĩa tình trao tận tay các bệnh nhân nghèo tại Bệnh viện K Tân Triều. Không cờ hoa phô trương, không ồn ào mạng xã hội, nguồn kinh phí 5 đến 7 triệu đồng mỗi tháng được trích từ chính mồ hôi công sức lao động của gia đình. Số tiền ấy có thể chưa phải là điều to tát với nhiều người, nhưng đó là cả một biển lòng sẻ chia, được chắt chiu từ cội rễ nhân ái của gia đình mang dòng máu cựu TNXP.

Bỏ lại sự nhộn nhịp của các xưởng cơ khí, chúng tôi men theo con đường dẫn vào trang trại sinh thái xanh mướt của gia đình cựu TNXP Đỗ Văn Xô và bà Nguyễn Thị Thêm. Tiếng vịt gọi đàn rộn rã mặt hồ, ao cá được kè gạch vuông vắn quy củ, xa xa là đầm sen đang độ bung nở đưa hương dịu nhẹ. Ngắm nhìn cơ ngơi trù phú này, hiếm ai hình dung được chủ nhân của nó từng nếm trải tận cùng gian khổ nơi núi rừng Sơn La.

Năm 1978, khi Tổ quốc gọi tên, ông Xô và bà Thêm cùng khoác ba lô lên đường. Gian khổ chiến trường đã biến họ thành những thỏi thép được tôi luyện sức chịu đựng và ý chí quật cường. Ngày giải ngũ trở về, hành trang không có vàng bạc, báu vật duy nhất họ mang theo là bản lĩnh sống. Nhạy bén nắm bắt chủ trương chuyển đổi cơ cấu nông nghiệp của địa phương, ông bà mạnh dạn vay vốn, đổ mồ hôi cải tạo khu đất trũng thành mô hình V.A.C (Vườn – Ao – Chuồng) quy mô gần 4.000m².

Mô hình sản xuất VAC của gia đình Cựu TNXP Đỗ Văn Xô và Nguyễn Thị Thêm – Ảnh: Phan Lạc Sắc.

Đất không phụ công người. Hôm nay, trang trại chăn nuôi tổng hợp với hàng nghìn con vịt đẻ (hơn 3.000 trứng/ngày), hệ thống ao cá, chuồng trại và đầm sen mang lại doanh thu ổn định trên 700 triệu đồng mỗi năm. Giữa cơ ngơi tiền tỷ, người lính già vẫn giữ nét mộc mạc, rưng rưng tâm sự: “Ngày trước khó khăn, vợ chồng tôi sống được là nhờ đồng đội cưu mang. Nay kinh tế khấm khá, mình phải có trách nhiệm trả nghĩa cho đời.” Từ tâm niệm ấy, gia đình ông bà luôn là ngọn cờ đầu trong các phong trào “Nghĩa tình đồng đội”, ủng hộ “Quỹ Vì biển đảo”, trích quỹ cá nhân chăm lo cho người già neo đơn, nạn nhân chất độc da cam và những mảnh đời yếu thế.

Nuôi vịt, nuôi lợn, nuôi cá, trồng sen tại trang trại nhà Cựu TNXP Đỗ Văn Xô và Nguyễn Thị Thêm – Ảnh: Phan Lạc Sắc.

Từ những dòng nước mát lành lặng lẽ thấm sâu vào lòng đất mẹ ấy, một tầm nhìn lớn hơn đã được hiện thực hóa. Ngày 30/5/2026, “Câu lạc bộ Gia đình Cựu TNXP làm kinh tế giỏi” xã Hát Môn chính thức ra mắt với 47 hội viên nòng cốt. Đây không chỉ là trái ngọt từ ý chí tự lực tự cường của các hội viên, mà còn là minh chứng sắc nét cho sự đồng hành, chỉ đạo sát sao của cấp ủy Đảng, chính quyền, Mặt trận Tổ quốc xã Hát Môn. Chỉ vài tháng sau Đại hội thành lập Hội (tháng 1/2026), sự phối hợp nhịp nhàng giữa các cấp đã tạo ra một mô hình điểm mang dấu ấn đậm nét, khơi dậy mạnh mẽ phong trào tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng.

Sự hội tụ giữa chủ trương đúng, sự hậu thuẫn vững chắc của chính quyền và khát vọng làm giàu của người dân đã kiến tạo nên thế “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”. Câu lạc bộ giờ đây là bệ phóng kinh tế – nơi chia sẻ kỹ thuật, hỗ trợ vốn liếng, tìm kiếm đầu ra; đồng thời là mái nhà chung gắn kết nghĩa tình đồng đội của những người từng một thời dâng hiến thanh xuân.

Tin tưởng rằng, với sự định hướng của Hội Cựu TNXP Thành phố và sự lãnh đạo sâu sát của địa phương, Câu lạc bộ sẽ vươn lên thành điểm sáng tiêu biểu của toàn Thủ đô.

Trên quê hương Hát Môn hôm nay, âm vang của tiếng cuốc, tiếng xẻng mở đường năm xưa đã nhường chỗ cho tiếng máy reo và nhịp đập hối hả của nền kinh tế hàng hóa. Những người cựu TNXP đang miệt mài viết tiếp bản hùng ca thời bình. Họ chiến đấu với đói nghèo bằng tư duy sáng tạo, dựng xây cơ đồ bằng mồ hôi và lan tỏa yêu thương bằng nghĩa cử cao đẹp. Khát vọng vươn lên, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến vô ngã – đó là di sản vô giá mà lớp người đi trước đang trao truyền cho thế hệ mai sau.

Thăm nhà Cựu TNXP Kim Văn Thắng – Ảnh: Phan Lạc Sắc

Những đóa hoa đời thường ấy đang ngày ngày bung nở, góp phần tô thắm truyền thống vẻ vang của lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam, vững bước cùng Thủ đô và đất nước tiến vào kỷ nguyên vươn mình của dân tộc.

Hà Nội, Tháng 6 năm 2026

 TRẦN VĂN TRÉ & PHAN LẠC SẮC

BAN BẢN TIN THÀNH HỘI HÀ NỘI