Hai kỷ niệm không quên về mùa mưa trên đường 20 Quyết Thắng

 

Mỗi khi mua mưa đến, tôi là nhớ về mùa mưa Trường Sơn trên con đường 20 Quyết Thắng với 2 kỷ niệm sâu đậm nhất không thể nào quên.

Đó là mùa mưa năm 1966 khi đơn vị đại đội 168 Nghệ An (thuộc Đội 3, sau này là đội 23) của tôi đóng quân và làm nhiệm vụ ở nam Cà Roòng từ km 54-58. Lúc đó tôi là Trung đội phó. Một hôm nhận được lệnh trên thành lập một Trung đội xung kich cứu nguy do tôi làm Trung đội trưởng lên trọng điểm Aky ứng cứu khấp cấp. Aky là một trọng đểm bị địch đánh phá lúc đó đã tắc đường trong nhiều tuần liền do bom do cả mưa lũ đã nhiều ngày đêm.

Lên đến nơi mới biết E 4 công bình phụ trách khu vực Aky đã bi bom Mỹ đánh vào đội hình, cán bộ chiến hi sinh khá nhiều, hầu như tê liệt, không còn đảm đương được nhiệm vụ. Ra đường thấy thịt xương còn vương vãi khắp hiện trường, thật tang thương và đau xót làm sao.

Đêm đêm chúng tôi phải ra mặt đường vật lộn không chỉ với bom tọa độ, bom nổ chậm cầm canh, bom phá, bom bi không ngớt mà cả với bùn đất đá cục từ trên núi dổ xuống đường nhão nhoẹt. Có lúc bỗng đá lăn ào xuống may mà tránh kịp. Thật khủng khiếp với mùa mưa bùn đất đá lăn ập xuống ngập đường. Dày vải đi mấy tuần là hư hỏng và ngập dầy bùn, có khi chạy bộ thật đau rát bỏng chân làm sao!

Nhưng rồi hai tuần sau thì cơ bản thông xe. Sau 3 tháng chúng tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Trung đội được cấp trên tặng bằng khen.

Kỷ niệm đau buồn thứ 2 là mùa mưa năm 1967 tại ngầm Cà Roòng. Đồng chí Nguyễn Khắc Lương chính trị viên phó C1 Hà Tĩnh thuộc đội 23 (lúc này tôi là đại đội phó) và đồng Lân – giáo viên từ Trung đội 3 nam Cà Roòng mang hồ sơ của anh chị em về để kịp nộp cho học đi học (hạn cuối cùng). Về đến ngầm Cà Roòng mưa to quá, lũ cuồn cuộn, 2 anh tính toán bơi qua sông Cà Roòng. Đồng Lân qua được, còn đồng chí Lương bất ngờ bị sóng bật ngược cuốn trôi… Ôi thật là dau buồn không xiết…

Mấý ngày sau nước rút, xác đồng chí Lương treo trên đầu ngọn cây ở bên kia bờ sông Cà Roòng…

Mùa mưa trên đường Trường Sơn khốc liệt và cũng làm dau thương kém gì đạn bom! Đó là chưa kể chuyện mùa mưa làm chị em khổ sở như thế nào vì không đu đồ thay… dai dảng cả tháng trời không có nắng phải chịu đựng và bệnh tật phát sinh ra sao…

Tháng 7 năm 2016 khi trở lại thăm cung đường và những trọng điểm ác liệt một thời này này lòng tôi bồi hồi, lâng lâng không khó tả làm sao! Lại nghèn nghẹn trong tim…

Mỗi khi mua mưa đến, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về mùa mưa Trường Sơn trên con đường 10 Quyết Thắng với nhiều kỷ niệm sâu đậm ấy và đầy thương nhớ khôn nguôi…

 

                                          Hồ Bá Thâm

                          Nguyên Chính trị viên trường Đại đội 1,

                                Đội 23 TNXP, nhiệm kỳ 1